Thursday, February 20, 2020

Monday, January 27, 2020

Ông Ta

Thơ Nhật Vũ
...

Thời Ông Ta ..chưa một lần sáng chói
Đường còn dài ..những khúc khuỷu chông gai 

Chuyện đời ai cũng chê bai 

Đêm nghe có tiếng thở dài nhân gian 

Nắng có hiểu .. thấu lòng ông không nhỉ 

Mưa dẫu buồn.. đâu sánh nổi nhân tâm 

Buồn nghe gió núi thì thầm 

Núi cao ngán ngẩm lặng câm nhìn đời 

Thời đã thế, thế thời phải thế 

Nhiễu nhương nhìn con dế đùn con giun
Chẳng ma cũ phải thành bùn 
Có khôn thì cổ rụt thun mu rùa 

Nói chi thì cũng bằng thừa 

Nắng ơi .. hãy đợi hết mưa hãy vàng 

Buồn lòng cho kiếp lỡ làng 

Kêu chi cho lắm.. ai màng mà kêu 

Đơì buồn xanh tựa rong rêu .. 



Nhật Vũ 

Jun.04,2000 

Sunday, January 26, 2020

Bạn Tôi Đâu ?

Tôi trở về phố cũ
Cảnh đó nhưng người đâu
Ngày đi tuổi thanh xuân
Ngày về tóc phai màu

Đã bao năm rồi nhỉ
Ghế đá vẫn còn đây
Vẫn hàng cây rập bóng
Chân lối về bơ vơ

Đâu bóng dáng năm xưa
Thương biết mấy cho vừa
Giòng sông đầy kỷ niệm
Nỗi niềm sóng đong đưa

Tôi về mùa Hạ trắng
Bóng đổ dài lê thê
Nghe âm vang não nề
Tiếng ve sầu than thở

Tìm người biết tìm đâu
Tìm trong nắng phai màu
Tìm người khu chợ cũ
Nhưng chẳng thấy người đâu

Giả thử ta gặp nhau
Nhận ra nhau không nhỉ
Tôi tóc xanh bạc màu
Anh lưng còng răng rụng

Nhật Vũ
June 06, 2000

TẾT CANH TÝ 2020